 | | Hai MC của chương trình - Nguyên Vũ (phải) và Thanh Thảo (giữa) chụp ảnh cùng thí sinh dự thi |
Chương trình “Thần tượng âm nhạc - Việt Nam Idol” đã quá quen thuộc và tốn không ít giấy mực của báo chí. Chê cũng lắm mà góp ý cũng nhiều. Nhưng vẫn còn đó những hạt sạn cần phải nhặt sạch.
MC và những lỗi giao tiếp cơ bản
Đối với bất kỳ chương trình ca nhạc hay gameshow nào thì người dẫn chương trình (MC) cũng được coi là bộ mặt, là nút thắt cơ bản đảm bảo sự thành công. Hãy xem hai MC của “Việt Nam Idol”, chương trình được phát sóng trực tiếp trên ĐTH Hà Nội 20h30 tối ngày 8/8/2007 có làm được điều đó?
Trong khi Thanh Thảo dẫn khá nhuần nhuyễn và khéo léo, tỏ ra có kinh nghiệm xử lý tình huống thì Nguyên Vũ lại phạm rất nhiều sai sót. Vũ dẫn thiếu sáng tạo, nếu không muốn nói là chỉ diễn lại những lời đã được viết sẵn.
Thêm vào đó, anh mắc những lỗi cơ bản khi đứng trước công chúng: đút tay túi quần khi đứng dẫn trên sân khấu, chỉ mặt thí sinh khi giao lưu trò chuyện...
Chủ đề: Lợi bất cập hại
“Việt Nam Idol” tuần qua có chủ đề “Những bài hát được nhiều người yêu thích”. Để đảm bảo bám sát đề ra, các thí sinh đã chọn cho mình những ca khúc quen thuộc với đông đảo giới trẻ như “Rồi mai thức giấc” của Tường Văn; “Tôi ngàn năm đợi” của Duy Phúc; “Dường như ta đã” của Mỹ Tâm... Điểm lợi chính là khán giả dễ nghe, dễ đồng cảm và do đó nhanh chóng gần gũi với người thể hiện.
Nhưng từ đó cũng nảy sinh nhiều hạn chế. Do các ca khúc đều đã được những ca sĩ giàu kinh nghiệm thể hiện và tạo dựng phong cách, cá thí sinh không thể thoát nổi cái bóng (dù lớn hay nhỏ) của người đi trước, do đó hoặc cũ mòn hoặc cố gắng "sáng tạo" đến mất cả cảm xúc.
Những nỗ lực tìm hướng đi mới của các thí sinh là đáng ghi nhận nhưng vô tình họ đã làm khó cho cảm xúc và sự thăng hoa nghệ thuật của chính mình. Mất đi độ phiêu cần thiết - các thí sinh đã bỏ qua vũ khí lợi hại nhất của người biểu diễn.
Mặt khác, người nghe đã có ấn tượng về cách thể hiện thành công của các ca sỹ thành danh. Nảy sinh tâm lý so sánh cũng là điều dễ hiểu. Và phần thiệt thòi thuộc về người dự thi. Đây cũng là khúc mắc mà hầu hết các cuộc thi ca nhạc đều vướng phải.
Những nỗ lực bất thành của thí sinh
Qua phần trình diễn của 9 thí sinh, có thể nhận thấy rất rõ khao khát trở thành ca sĩ và tham vọng hát hay, hát chuyên nghiệp của họ. Tuy nhiên, con đường dẫn tới đích còn rất dài, mà chỉ có đam mê sẽ không đủ.
Hạn chế đầu tiên của các thí sinh là yếu kém về mặt kỹ thuật. Tất cả các bạn đều mắc lỗi khi nhả chữ, lấy hơi, xử lý cao độ - những kỹ năng chính của một ca sỹ.
Ví dụ như Duy Khánh với bài hát “Tôi ngàn năm đợi” hay Phương Vy với “Rồi mai thức giấc” đều phát âm nặng, hơi ngắn và nông, dẫn đến tình trạng quá sức trước những đoạn khó. Người nghe có cảm giác hẫng và tiếc cho những giai điệu, những trường đoạn bị xử lý quá vội vàng.
Điểm yếu thứ hai của những bạn trẻ mang giấc mơ thành ca sĩ chính là vũ điệu kém. Ngọc Minh khi hát “Không phải em” chỉ biết làm một động tác duy nhất là vung tay phải ra phía trước, hất tay trái sang ngang và đứng nguyên tại chỗ.
Sự đơn điệu đã làm giảm đáng kể thành công của thí sinh để chuyển tải cảm xúc đến với người xem. Có lẽ các thí sinh cần đầu tư cho vũ đạo chi tiết như khi chăm sóc tóc và trang phục.
Điểm yếu thứ ba và cũng nghiêm trọng nhất chính là khả năng thẩm thấu và chuyển tải cảm xúc. Đa phần các thí sinh không bộc lộ được sự nhạy cảm với âm nhạc.
Trà My đau khổ nức nở khi hát “Dường như ta đã” trong lúc ca từ bài hát nhằm toát lên vẻ tiếc nuối, sự da diết và độ đằm nhất định của một thiếu nữ ngoái nhìn lại chuyện tình xưa.
Hải Yến dữ dội, quằn quại thể hiện “Vẫn hát lời tình yêu” bất chấp nội dung và giai điệu đằm thắm, dịu dàng, sâu lắng.
Trong chương trình “Việt Nam Idol” lần này, người viết không có dụng ý chê hay làm nhụt chí các bạn trẻ. Tôi chỉ mong muốn đóng góp thêm ý kiến để con đường làm ca sỹ của các bạn gần và khả thi hơn. Bởi một nghệ sỹ muốn thành công phải có trái tim nóng, tâm hồn nhạy cảm và cái đầu lạnh. |